
Black Sabbath thập niên 70. Từ trái sang: Geezer Butler, Tony Iommi, Bill Ward và Ozzy Osbourne. Ảnh: Chris Walter/WireImage
Năm 2010, giữa không khí cuồng nhiệt của một đại nhạc hội ngoài trời, hơn 52.000 khán giả đã cùng huyền thoại rock Ozzy Osbourne tạo nên một khoảnh khắc đặc biệt: xác lập kỷ lục Guinness cho màn cổ vũ có âm thanh lớn nhất thế giới. Điều bắt đầu như một màn khuấy động đám đông quen thuộc trong các show rock đã trở thành sự kiện được ghi danh bởi Guinness World Records, đánh dấu một trong những kỷ lục độc – lạ – đậm chất rock nhất từng được thực hiện.

Khi ấy, Ozzy Osbourne đã ở tuổi ngoài 60 nhưng vẫn giữ phong thái đặc trưng của “Hoàng tử bóng tối” – danh xưng gắn liền với ông suốt nhiều thập kỷ. Từng là giọng ca chính của ban nhạc huyền thoại Black Sabbath, Ozzy không chỉ là một nghệ sĩ biểu diễn mà còn là biểu tượng của cả một dòng nhạc heavy metal. Sức hút của ông không suy giảm theo thời gian, và đêm diễn năm 2010 chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Giữa biển người phủ kín không gian sự kiện, Ozzy bất ngờ kêu gọi khán giả tham gia một thử thách đặc biệt. Thay vì chỉ hát theo hay vỗ tay, ông yêu cầu tất cả cùng tạo ra tiếng cổ vũ lớn nhất có thể. Hàng loạt thiết bị đo âm thanh chuyên dụng đã được bố trí sẵn, đại diện Guinness có mặt để giám sát và xác nhận kết quả. Không khí trên sân khấu lẫn khán đài lập tức chuyển từ cuồng nhiệt sang háo hức – bởi mọi người hiểu rằng họ sắp trở thành một phần của điều gì đó lớn lao hơn một buổi hòa nhạc thông thường.

Ozzy chia khán giả thành từng khu vực, yêu cầu mỗi khu vực lần lượt hô vang trước khi tất cả cùng đồng thanh. Tiếng hét dâng lên theo từng đợt, mạnh dần, dày đặc hơn. Rồi đến khoảnh khắc quyết định, ông giơ tay ra hiệu – 52.000 con người cùng lúc gào lên trong vài giây kéo dài tưởng chừng vô tận. Âm thanh bùng nổ, cuộn trào như sóng, dội ngược lại từ các khán đài và hòa vào nhau thành một khối âm thanh khổng lồ.
Thiết bị đo ghi nhận mức âm thanh vượt xa những gì thường thấy ở một buổi hòa nhạc. Quan trọng hơn, đây không phải tiếng ồn ngẫu nhiên mà là nguồn âm thanh đồng bộ, có tổ chức và được kiểm soát thời gian chính xác. Chính yếu tố đó đã giúp màn cổ vũ được công nhận là kỷ lục thế giới. Khi kết quả chính thức được công bố, Ozzy giơ cao tay ăn mừng, còn biển người phía dưới tiếp tục reo hò trong phấn khích – như thể chính họ mới là người nhận tấm chứng nhận danh giá.
Điều khiến kỷ lục này trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở con số 52.000 người hay mức decibel đạt được. Đó là minh chứng cho sức mạnh gắn kết giữa nghệ sĩ và người hâm mộ. Trong nhiều thập kỷ hoạt động, Ozzy Osbourne từng trải qua không ít biến cố: rời Black Sabbath, theo đuổi sự nghiệp solo, đối mặt với bê bối đời tư, vấn đề sức khỏe và những lần tưởng chừng phải chia tay sân khấu. Thế nhưng, mỗi khi xuất hiện, ông vẫn nhận được sự ủng hộ cuồng nhiệt từ hàng chục nghìn khán giả.
Đêm năm 2010 không chỉ là một màn trình diễn âm nhạc, mà là cuộc gặp gỡ của ký ức, đam mê và lòng trung thành. 52.000 người có mặt hôm đó không đơn thuần đến để nghe nhạc; họ đến để sống trong bầu không khí đặc trưng của rock – nơi cảm xúc được đẩy lên cực điểm, nơi tiếng hét trở thành biểu tượng của tự do và bùng nổ.
Trong lịch sử Guinness từng ghi nhận nhiều kỷ lục liên quan đến âm thanh như tiếng vỗ tay lớn nhất, màn đồng ca đông người nhất hay buổi hòa nhạc có lượng khán giả kỷ lục. Tuy nhiên, việc một nghệ sĩ trực tiếp dẫn dắt hàng chục nghìn người tạo nên màn cổ vũ được đo đạc và xác nhận chính thức vẫn là điều hiếm thấy. Nó phản ánh đúng tinh thần của rock: phá vỡ giới hạn, thách thức chuẩn mực và biến khoảnh khắc cảm xúc thành dấu ấn không thể lặp lại.
Nhiều năm sau sự kiện ấy, câu chuyện về 52.000 người cùng Ozzy Osbourne lập kỷ lục vẫn được nhắc lại như một trong những màn tương tác ấn tượng nhất giữa nghệ sĩ và khán giả. Kỷ lục Guinness có thể chỉ là một tờ chứng nhận, nhưng giá trị thật sự nằm ở trải nghiệm mà hàng chục nghìn người đã cùng chia sẻ – khoảnh khắc mọi ranh giới giữa sân khấu và khán đài bị xóa nhòa.
52.000 con người, một tiếng gào, một huyền thoại. Và một kỷ lục đủ sức khiến cả thế giới phải lắng nghe.
Khánh Linh (t/h)